Saturday, March 20, 2010
Caleb turned 7
Team Vietnam
Thursday, March 4, 2010
Visiting Former Students at HPU
Tuesday, February 23, 2010
Lunar New Year Holiday
We also made a trip to Nha Trang, a beach town 4 hours by bus north east of Dalat, with two students. It was an amazing time of bonding and enjoying the beauty of our Father's creation. Caleb enjoyed for the first time taking a dip in the ocean where the water is actually warm. And I got promoted to be a mom of three when locals asked if Caleb and the two students were all our kids.
I am also including here some random shots taken in Nha Trang that I thought were interesting, including the speaker connected to the power lines for public announcements. At certain times during the day, you will be listening to broadcast by the government. Strangely we don't have any in Dalat.
Monday, February 15, 2010
Sunday, February 14, 2010
Năm Canh Dần
Trước hết, tui xin chúc bạn một năm mới dồi dào sức khoẻ và sống lâu trăm tuổi. Cái lời chúc này hơi dỏm một chút, xin bạn thông cảm vì đây là lời chúc di nhứt (duy nhất) mà tui đã học thuộc lòng từ nhỏ để được lì xì. Còn nếu bạn thích lời chúc màu mè và có văn chương hơn thì chắc tui phải lên mạng chơm vài câu.
Một năm mình cũng ráng viết tiếng Việt một lần cho đở quên, chịu khó lôi móc mấy từ nằm ở góc kẹt đen tối bỏ hoang mà mấy chục năm nay mình không rớ (đụng) tới. Hơi đau khổ (nhức cái đầu) một tí, nhưng đây cũng là một vài giây phút để mình "trở về nguồn cội" nhân dịp Tết (ta).
Năm nay mình ăn Tết ở Đà Lạt. Nói hai chữ "ăn Tết" chứ thiệt ra mình cũng không có ăn Tết. Đâu có dọn dẹp nhà cửa, lau bàn thờ, rước Ông Táo, đi thăm mồ mả, bà con họ hàng, đi chợ mua sắm, cúng tụng, thăm viếng chúc Tết ai, và cũng không ăn nhậu cờ bạc gì hết. Mình chỉ có mặt ở đây trong mấy ngày Tết thôi. Vài sinh viên có đến thăm và tặng 4 cái bánh chưng, một cái bánh tét, 2 hủ dưa món, và mứt thành ra mình không cần mua món gì hết. À quên, mình có mua cho thằng Vinh một bộ áo dài và khăn đóng màu xanh cho nó mặc chơi cho vui. Mai là Chủ Nhật và cũng là mùng một Tết, nó sẽ mặc đồ đó đi nhà thờ.
Năm mới sắp đến thì mình nhớ lại năm vừa qua. Để coi có chuyện gì đáng kể cho bà con thiên hạ nghe chơi cho vui không nha. Tuần rồi mình có ở Sài Gòn 6 ngày, trưa nào cũng đi ăn ở Khu Ăn Uống ở trong Diamond Plaza hay Parkson vì ở ngoài nóng quá Vinh chịu không nỗi. Ăn ở đây thoải mái vì có máy lạnh và có nhiều quán bán đồ ăn khác nhau cho mình tha hồ lựa chọn. Mình ngồi đó vừa ăn vừa quan sát xung quanh, thấy khu ăn uống này vừa sạch sẽ vừa phục vụ khách hàng chu đáo. So với khu ăn uống ở Grand Century San Jose, khu này sạch sẽ và hiện đại hơn. Và so với 30 năm về trước, khi dân Sài Gòn ai cũng đói và không có miếng cơm ăn, không được mua được bán, bây giờ thì đồ ăn thừa thãi dư dật, muốn ăn gì cũng có. Nghĩ lại thì thời đó cũng như là một cơn ác mộng. Nhưng khi mình nhìn xa hơn, ra khỏi Plaza và để ý những bà già gánh đồ bán dạo, Sài Gòn bây giờ có thật sự phồn vinh không hay là chỉ giả tạo và ở bề ngoài thôi?
Dù sao Sài Gòn hồi xưa vẫn đẹp hơn Sài Gòn bây giờ. Tui nghe nói Đà Lạt cũng vậy...










